17/6/09

Quay video bằng webcam và gửi trực tiếp lên YouTube

Website chia sẻ video phổ biến thế giới hỗ trợ tính năng này cho những ai có thói quen dùng webcam để quay clip, nhất là tín đồ của trào lưu hát nhép.

Để sử dụng dịch vụ, trước tiên người dùng cần chắc chắn webcam đã được gắn vào máy tính và hoạt động tốt. Sau đó, mở trình duyệt web và truy cập vào liên kết youtube.com/my_webcam rồi tiến hành đăng nhập bằng tài khoản YouTube. Bạn sẽ thấy giao diện web như sau:

Giao diện thiết lập Webcam.

Đánh dấu chọn vào mục Allow rồi click Close để cho phép YouTube "liên lạc" được với webcam của bạn. Giao diện tiếp theo hiện ra là:

Giao diện chờ sẵn sàng cho việc quay phim.

Bấm vào Ready to Record để quay phim. Nếu webcam có chức năng ghi âm thì âm thanh sẽ được ghi kèm theo video. Khi hoàn tất, bấm nút Stop:

3 tùy chọn sau khi quay xong đoạn video.

Ở giao diện tiếp theo, người dùng sẽ thấy có 3 lựa chọn:

- Preview: Xem lại đoạn video vừa quay.

- Re-record: Quay lại đoạn phim khác.

- Publish: Xuất bản đoạn video vừa quay lên YouTube. Sau vài giây upload, bạn sẽ được chuyển qua trang web cho phép tinh chỉnh lại một số thông tin liên quan đến clip như tiêu đề, mô tả clip… rồi nhấn Save Changes để lưu lại.

Trang tinh chỉnh thông tin đoạn phim vừa quay.

Trong khi chờ đợi ban quản trị website duyệt đoạn phim đó, người dùng có thể truy cập youtube.com/my_videos để quản lý các video clip của mình. Tại đây, họ sẽ thấy clip vừa quay xuất hiện đầu tiên trong danh sách các clip mà họ đã upload trước đó.


Theo Vnexpress.net

16/6/09

Một số hình ảnh đẹp của PKD tại Cửa Lò 2009


Made with Slideshow Embed Tool


Cửa Lò 2009 - Sinh nhật Công ty 12 tuổi. Là hoạt động tập thể chung của toàn bộ công ty nên xét về hoạt động chung của công ty thì rất vui. Tuy nhiên, hoạt động của phòng thì rất ít vì rất khó mà đông đủ mà. Mỗi một nhóm có một hoạt động riêng. Vd: Nhóm thì tá lả (trong đó có tui :D); nhóm thì đi dạo biển nhưng dù sao thì mỗi người đều tìm được cho mình một thú vui riêng (ko biết HàMT có tìm được thú vui gì ko nhỉ? -> nói vậy mới trách anh em ko rủ HàMT "chơi" cùng :D). Đáng nhớ nhất, có lẽ là tối hôm cuối cùng tại Cửa Lò 13.06), hôm đó có lẽ là hoạt động vui nhộn, thú vị nhất của PKD. Đó là một bữa beer ngẫu hứng. Thoạt đầu chỉ có một nhóm 5 người: HiệnPV, AnhNT, TâmNT, ThắngTD, ĐạtDV ra ngồi uống bia ở bĩa biển, trong lúc đó tôi và một số người khác vẫn đang ngồi trong phòng "ôn bài" :D, còn ko biết HàMT chơi j. Lúc đầu mọi người có rủ tôi ra uống bia, tôi bảo lát nữa sẽ ra (vẫn còn ham hố), có lẽ là nếu ko có kế hoạch, tổ chức ngay từ đầu thì PKD rất khó có thể tụ tập đông đủ trong hoạt động trung như thế này -> lỗi lớn quá, ít ra cũng có một buổi anh em ngồi với nhau :D.
Sau một lúc mới cùng anh PhúDD ra ngồi cùng mọi người, lúc đó thì mọi người mới uống được 5 chai bia. Ngồi uống một lúc thì mới có hai "hoạt náo viên" TrungKT và HuyTv. Màn vui bắt đầu từ đây, đúng là rượu vào lời ra, bia vào lời lại càng ra.
Câu chuyện của TrungKT: 1 nghìn xôi, 2 nghìn lá chuối
Câu chuyện của PhúDD: tao bây giờ chỉ muốn đập cho mày một phát
Câu chuyện của ThắngTD: im lặng và cầm ĐT nhắn tin (không biết có phải em nào hỏi biển số ko)
chính vì sự im lặng của Thắng khiến bơm tàu HuyTV bơm..............Ko kể tiếp nữa :D mọi người kể tiếp câu chuyện nhé, nhất là câu chuyện "hái hoa".

6/6/09

Nghệ thuật thương thuyết: Trời phú hay học tập?

Giống như chơi đàn hay vẽ một bức tranh, thương thuyết là một nghệ thuật? Ta thường nghe nói người Trung Hoa hay người Do Thái buôn bán rất giỏi. Nhận xét đó không biết ngày nay còn đúng đến mức độ nào nhưng khi nhìn thị trường thế giới, chúng ta thấy mức xuất cảng trung bình theo đầu người của Nhật, Đức, Mỹ, Ý đều rất cao, rõ ràng các quốc gia đó buôn bán cũng chẳng thua kém gì người Trung Hoa. Điều gì làm cho người ta buôn bán giỏi, xuất nhập cảng tốt? Nếu gọi thương thuyết là nghệ thuật thì điều gì làm cho nghệ thuật đó lên đến hàng siêu việt.

Trước khi ngồi vào bàn thương thuyết, có biết bao nhiêu câu hỏi được đặt ra.Thương thuyết với người nước này có giống với người nước kia, người Pháp khác gì với người Thụy Điển? Người Hàn Quốc thì sao? Người Nga thì như thế nào? Rồi thì thương thuyết để bán hàng có theo cùng quy luật như khi mua hàng hoặc khi cho mướn hàng? Trong cuộc thương thuyết lúc nào thì nên kết thúc? Liệu có cần phải đối thoại đến “mục xương” để giành phần thắng? Làm sao tránh bị mất thế trước đối thủ để phải rút lui vô điều kiện?

Từng ấy thứ có lẽ còn chưa nói hết cái khó của nghệ thuật thương thuyết. Điều khó nhất trong nghệ thuật thương thuyết là đạt được kết quả tốt đẹp, cân bằng quyền lợi cho cả đôi bên (win-win). Nhưng như thế nào là quyền lợi cân bằng cho cả hai? Liệu các bên có ý niệm giống nhau về thế cân bằng hay không? Hẳn là không!

Trong phạm vi bài viết này, xin chia sẻ đến bạn đọc những kinh nghiệm mà cá nhân tôi đã trải qua trên 40 cuộc thương thuyết dài đằng đẵng sau hơn 37 năm làm việc ở nước ngoài.

Từ Châu Á

Phái đoàn đi đàm phán của công ty tôi đã từng gặp phải một chuyện rủi ro bất ngờ tại Trung Quốc. Sau gần hai nămthương thuyết ròng rã với đối tác Trung Quốc, hôm đó cả hai bên đã thỏa thuận được tất cả các điều khoản để có thể đi tới việc ký hợp đồng. Đúng lúc phía đối tác Trung Quốc đứng dậy bắt tay, ghi dấu kết quả quá trình đàm phán thì một kỹ sư trẻ tuổi người Pháp trong phái đoàn của tôi hồn nhiên vỗ tay chúc mừng. Đang vui vẻ, phía đối tác Trung Quốc bỗng xầm mặt xuống. Họ xin phép rút lui và đề nghị chúng tôi hôm sau trở lại…

Sáng hôm sau chúng tôi gặp một đội thương thuyết hoàn toàn mới. Đội này xin thương thuyết lại từ đầu. Do đâu? Điều tra mới biết vì anh chàng kỹ sư trẻ vỗ tay vui vẻ quá đã làm phía đối tác Trung Quốc chột dạ sợ hớ. Mà có không hớ chăng nữa họ cũng không dám ký hợp đồng vì sợ nội bộ nghi ngờ làm việc không thấu đáo. Một tiếng cười vui vội vã đã làm cho 30 người trong đội chúng tôi phải ngồi lại thêm hai năm nữa…

Một câu chuyện khác xảy ra tại Seoul, Hàn Quốc. Năm ấy Công ty Điện lực muốn mua của chúng tôi một chiếc turbine 100MW. Khi đội chúng tôi tới nơi thì được tin “mật báo” cho biết là công ty này cần chiếc turbine đó gấp, và có thể mua với bất cứ giá nào miễn là đừng thách giá quá cao. Ngồi vào bàn đàm phán, đội thương thuyết Hàn Quốc không biết chúng tôi đã có thông tin từ trước nên cứ tìm cách vặn vẹo đòi xuống giá thật nhiều. Trong khi đó thì chúng tôi biết không cần phải bán ngay. Một bên cứ kéo dài cuộc thương thuyết, một bên muốn chấm dứt cho sớm.Chúng tôi bèn đưa ra một kế để thắng thế. Tôi gọi điện về cho chủ tịch công ty,giải thích mọi chuyện rồi xin ông gửi fax gọi ngay đoàn đàm phán về. Phía Hàn Quốc vốn đã cho người kiểm tra thông tin của chúng tôi ở khách sạn, thấy được bản fax họ đành chịu điều kiện của chúng tôi.

Thương thuyết với người châu Á nêncẩn thận. Người Á Đông trông hiền hòa tươi cười nhưng hễ đánh ngã được đối tác thì họ rất vui. Vì thế, đôi khi có hai cuộc chơi trong một cuộc thương thuyết. Đạt được kết quả đã đành, nhưng trưởng phái đoàn đôi bên cũng phải biết “múa kiếm” chứ không phải chỉ biết chỉ tay năm ngón! “Múa kiếm” ở đây là đấu rượu, hát karaoke hoặc cá độ chơi golf. Đôi khi trong cuộc thi thố tài năng đã lộ ra là một bên có manh tâm. Từ đó cuộc thương thuyết sẽ găng và khó chịu dài dài.

Người Trung Quốc rất lạ, họ đòi đủ mọi điều kiện sau đó lại đòi hạ giá, và cứ như thế nhiều lần. Còn nhớ có một khách hàng ở Trung Quốc khi mua của chúng tôi 300 toa xe lửa, họ đòi xuống giá hơn 20 lần với lý lẽ “chúng tôi phải nể tình bạn trăm năm”. Tuy họ khó như vậy, nhưng thương thuyết với họ bao giờ cũng vui, vì ăn uống đề huề, được tiếp đãi nồng hậu và ngày ký hợp đồng bao giờ cũng nhộn nhịp hơn các xứ khác, ít nhất cũng có năm sáu trăm quan khách tham dự.

Người Nhật lại khác hẳn, ít nhất là về mặt hình thức. Họ rất êm đềm, lắng tai nghe và luôn luôn hỏi đi hỏi lại xem họ có hiểu đúng nghĩa và sát nghĩa không. Họ chăm chú theo dõi từng chi tiết, khi họ cần về nước để bổ túc hồ sơ họ hẹn hò rõ ràng và không bao giờ thất hẹn. Đúng giờ, đúng hồ sơ, đúng mọi thứ… Điểm đặc biệt của họ là trong phái đoàn dù có nhiều công ty, nhiều bộ đại diện, bao giờ cũng có một thái độ thuần nhất. Không bao giờ chúng ta thấy họ cãi nhau. Và trưởng phái đoàn đàm phán của Nhật lúc nào cũng tạo cho đối tác cảm tưởng ông là người phát ngôn chính thức của một “đoàn Nhật Bản thống nhất”, tất cả những thành viên khác trong phái đoàn, mọi người như một.

Nhưng kinh nghiệm cho tôi biết sự thật không như vậy. Khi đóng kín cửa, họ mới phát biểu sự bất đồng với nhau. Phải nói rằng bao giờ thương thuyết với đoàn Nhật tôi cũng hơi thất vọng. Họ cứ để cho đối tác nói, xong đâu đó họ lại quay về với đề nghị ban đầu, không thay đổi nội dung. Hàng tháng, hàng năm trôi qua, họ vẫn kiên trì, không xê dịch. Lý do dễ hiểu là giữa họ với nhau, họ đã tối ưu hóa hàm số của cuộc thương thuyết. Vậy còn có gì để thay đổi, nhất là mọi thứ chủ tịch phía bên họ đã duyệt hồ sơ!?

Đến châu Âu, sang Trung Đông, qua Nam Mỹ

Người Nhật rất uyển chuyển trong cuộc thương thuyết, lúc nói trắng lúc nói đen, lúc nào cũng hòa nhã đến làm chúng ta phát nể. Song, xét lại những gì họ đề nghị thì rốt cuộc họ chỉ đổi bình, rượu vẫn cũ y nguyên. Ngồi với người Nhật cũng giống như người Đức, họ rất trật tự. Tuy nhiên, người Đức thường để lộ chủ đích của họ nhiều hơn theo kiểu “mua thì mua đi, còn không mua thì cứ nói thẳng ra” vì họ cho rằng điều này sẽ giúp kết thúc sớm việc thương thuyết. Họ hơi mạnh bạo thành thử khi đối thoại chúng ta có cảm tưởng mình bị ăn hiếp! Nhưng thực sự không phải vậy, họ chỉ hơi nóng tính thôi.

Theo kinh nghiệm của tôi, thương thuyết với người châu Âu hoặc Bắc Mỹ tuy có phần hơi khớp lúc ban đầu nhưng sau đó lại dễ dàng. Nói dễ không có nghĩa là không ráo riết nặng tâm tríhay có thể chấp nhận mua bán với bất cứ điều kiện nào. Dễ là vì họ nắm rõ luật của cuộc chơi, chưa ngồi xuống nói chuyện họ đã biết đâu là mức “win-win” cuối cùng.

Trong khi đó thương thuyết với người Trung Đông là khó nhất. Vì họ đa nghi, nói với họ cái gì cũng có thể làm cho họ phật lòng, cho rằng phía bên này có ý lừa họ. Tôi đã từng thấy một phái đoàn châu Âu xin về nước không trở lại Trung Đông vì cứ bị nghi ngờ trong khi đó thực sự họ đã “phơi ruột ngựa” để đạt kết quả cho nhanh. Trong trường hợp này, cái vội vã là cái chết. Thương thuyết là phải có thời gian và không vội vàng. Vội là thua.

Tôi đã thương thuyết tại Thổ Nhĩ Kỳ và Ai Cập, họ suy nghĩ lắt léo lắm. Tôi thành công tại Thổ Nhĩ Kỳ và thất bại tại Ai Cập vì cùng một lý do: tôi chọn nói ít! Nghĩ cho cùng thì không có bí quyết nào đúng 100% cả.

Đối với tôi đi thương thuyết với người Do Thái là một cuộc khổ đau. Họ sắc mắc không thể tưởng tượng được. Nhưng cái thú là họ có óc sáng tạo rất phong phú. Dù ở trong đường cùng họ cũng vắt óc tìm ra được giải pháp mới. Có một dân tộc khác ở Trung Đôngrất giỏi về buôn bán và thương thuyết là người Lebanon. Khi ngồi đàm phán với họ chúng ta sẽ thấy sự bóng bẩy uyển chuyển đến quyến rũ của họ

Có hai nơi trên thế giới mà tôi rất ngán đi thương thuyết mỗi khi có dự án là Brazil và Argentina. Đã vào đến phòng họp nhiều khi họ còn chưa mở hồ sơ ra xem, và trong cuộc thương thuyết họ không phân định rõ đâu là quyền lợi tập thể và đâu là quyền lợi cá nhân. Trong khi đó ở Chilê hay Venezuela, họ rất coi trọng hồ sơ và làm việc rất chỉnh. Ở Venezuela còn được thêm một ưu điểm nữa là họ rất vui vẻ và nhẹ nhàng.

Tôi có một kỷ niệm khi đến Mexico đàm phán. Trước buổi họp vài hôm, ông trưởng phái đoàn dẫn tôi về trang trại của ông. Lúc đầu tôi tưởng ông bày kế giam mình vào bẫy để dễ bề thao túng khi cuộc thương thuyết mở màn. Sau nhiều ngày săn bắn ông không hề hỏi han về công việc, mà chỉ nói rằng ở đời, sống mới là quan trọng, còn thương thuyết về một dự án, cho dù dự án to đến đâu chăng nữa, cũng chỉ là một chi tiết trong cuộc đời. Từ ngày hôm đó, tôi nhìn cuộc đời khác hẳn, không thấy cái gì là tuyệt đối nữa. Tất nhiên cuộc thương thuyết của chúng tôi sau đó rất dễ dàng và dễ chịu, dù không phe nào nhượng bộ phe nào, nhưng vì đã hiểu biết nhau nên dễ thông cảm. Nghệ thuật thương thuyết cũng là nghệ thuật làm cho nhân sinh quan đôi bên hài hòa.

Và những bí quyết

Để trở lại việc so sánh nghệ thuật thương thuyết với nghệ thuật chơi đàn, nói cho cùng, nghệ thuật nào cũng phải luyện tập, sửa soạn, rất công phu. Tài ba không đủ, thành công trong việc thương thuyết đòi hỏi phải tìm hiểu ít nhất: phe ta muốn gì, phe họ muốn gì, chờ đợi gì, sẵn sàng trả giá nào, chịu điều kiện giao hàng như thế nào, thất hứa thì có giải pháp và hình phạt ra sao, rồi cách thức trả tiền hàng, qua ngân hàng nước nào, dùng luật của nước nào trong trường hợp xảy ra tranh chấp...

Xã hội càng tân tiến thì nghệ thuật thương thuyết càng giống chơi cờ tướng. Tiến thoái quân phải có chiến thuật chuẩn đến độ đối phương không có cách chống đỡ! Muốn được vậy thì phải sửa soạn cho cuộc thương thuyết thật công phu, tỉ mỉ. Thêm vào đó mỗi phe phải chọnmột thành viên đại diện duy nhất, phát ngôn hoặc định đoạt cho cả đoàn. Đó cũng là một khía cạnh khó quản lý của một cuộc thương thuyết nếu trong một đoàn đàm phán có nhiều phe, trà trộn với nhau, kiểm soát lẫn nhau và đôi khi còn chế ngự nhau nữa.

Nếu phải nói gọn một câu về những kinh nghiệm gom góp được qua những cuộc thương thuyết, tôi chỉ có thể nói “đó là do may mắn”. Trong thương thuyết nhiều khi bạn thắng trong tương lai ngắn hạn nhưng không ngờ lại thua lỗ nặng nề trong tương lai dài hạn.

Tôi xin dành hai câu chuyện nhỏ để kết luận. Năm 1994, tập đoàn của chúng tôi đã nắm chắc được chiến thắng trong dự án metro đô thị Istanbul - Thổ Nhĩ Kỳ cũng như dự án metro Bangkok-Thái Lan vào năm 1995. Nhưng cuối cùng cuộc đàm phán không thành. Ngược lại, vào năm 1991 chúng tôi tưởng không còn hy vọng nữa trong dự án nhà máy điện Epon tại Hà Lan, trị giá 2 tỉ đô la Mỹ (1991),một dự án điện lớn nhất thế giới thời đó. Nhưng đến phút cuối hợp đồng lại về phe chúng tôi vì đối thủ Đức không kết thúc được thương thuyết.

Thật trên đời không bao giờ học hết được chữ ngờ!

Theo TBKTSG

1/6/09

Xem lại vẫn thấy buồn cười !

Clip này xem từ lâu lắm rồi, hôm nay tự nhiên thấy lại. Thấy buồn cười quá !



Nhật ký - Một dự án

Có thể nói dự án này kết thúc ngoài mong đợi của tôi. Trước đó, khoảng 6 tháng trước tôi có làm việc với KH phần nhân sự và plus thêm cho họ cuốn tài liệu FF, FB, FA. Thật sự thì họ rất có nhu cầu cao trong việc dùng phần mềm Nhân sự HRM. Tuy nhiên, buổi quan trọng nhất chính là buổi Demo với toàn bộ bộ phận nhân sự của KH, mặc dù buổi Demo rất quan trọng nhưng tôi đề nghị hỗ trợ kinh doanh nhưng không được đúng người mà tôi đề nghị đi hỗ trợ. Nhân sự hôm đó hỗ trợ tôi là V... bên phòng dự án, đây là lần đầu tiên tôi đi với V..., tôi cũng chưa biết được kinh nghiệm của V.. có tốt không.

Qua làm việc với khách hàng, tôi thấy họ rất chỉnh chu trong buổi làm việc, đến lúc demo chương trình thì ko được như mong đợi của tôi lắm. Do V.. còn rất thiếu kinh nghiệm trong Demo, chương trình thì rất chậm (có thể chương trình hơi chậm một chút, nhưng phần nhiều là do máy quá chậm và có thể bị nhiễm cả virus) và thậm trí V còn ốm nên vừa demo vừa ho. Buổi Demo coi như là thất bại khi khách hàng tham dự buổi demo đó có 5 người, sau đó còn 3 người, rồi còn 2 người, thậm chí nhiều khi họ còn ngồi nói chuyện riêng với nhau. Một buổi Demo dở nhất mà tôi từng tham gia. Mấy ngày hôm sau, anh Q IT bên đó còn gọi điện lại cho tôi phản anh làbên tôi Demo rất dở. Hix, có lẽ phải mang mua thêm đệm mút để gắn vào cái điện thoại 140 nghe cho êm.

Sau buổi demo đó thỉnh thoảng tôi vẫn gọi lại cho khách hàng, tuy nhiên ngay sau đó tôi biết là ko có hy vọng gì. Gần đây, Anh Long có nói là KH có liên hệ sang và nhu cầu của họ là rất khó, Synch thì khó thật rồi.

Thật bất ngờ, đầu tháng chị H có gọi lại cho tôi
" Tài ah, em còn nhớ chị không. Chị H bên KS đây mà, chỗ Trung Yên đó".
"Vâng, em nhớ rõ chứ chị"
(thực ra tôi cũng chưa gặp mặt chị, trước thì chỉ gửi tài liệu cho chị thôi - trong đó có gửi cả chào giá sơ bộ bản chuẩn 3 giải pháp FB, FF, FA cho chị"

Chị H: "em ơi, giờ chị đang muốn tìm hiểu phần mềm kế toán. Trước em có gửi tài liệu cho chị, chị xem rồi. Chị muốn nói chuyện trực tiếp với em một buổi"

Tôi: vâng, để em qua chỗ chị trao đổi. Sáng mai em qua nhé chị
Chị H: Ok

Sáng hôm sau tôi qua, trao đổi với chị, nắm bắt được nhu cầu bên chị, mô hình kế toán....và chị đang quan tâm tới giải pháp FA hoặc là FF. Sau đó chị có vài mẫu báo biểu gửi tôi qua mail, và mô hình công nghệ, bài toán tính giá thành sơ bộ....

Với sự nhạy cảm khiêm tốn của mình, tôi định hướng tư vấn cho khách hàng triển khai giải pháp làm 2 giai đoạn và nên sử dụng bản FF (mặc dù cả hai bản đều đáp ứng được nhu cầu của bên chị). Thuyết phục khách hàng triển khai làm 2 giai đoạn thì dễ (tốt nhất cho cả 2 bên mà) còn việc thuyết phục khách hàng sử dụng FF mới khó (vì chi phí đầu tư cho 2 bản là khách hoàn toàn nhau). Thuyết phục chị đã khó rồi, làm thế nào để chị thuyết phục sếp của chị còn khó hơn. Xác định rằng, với quy mô như vậy tôi sẽ thuyết phục chị giải pháp FF.

Trao đổi với chị, tôi đã thuyết phục chị tại sao bên chị nên chọn FF, nhưng giờ phải làm sao thuyết phục được sếp của chị. Dựa và nguồn tài liệu sẵn có, tôi đã xây dựng tài liệu về điểm mạnh của giải pháp FF và so sánh giữa FF và FA. Tôi đã viết vả gửi tài liệu đó cộng thêm bản chào giá sản phẩm FF. Ở đây, chị H có bảo tôi gửi giá cả 2 bản FF và FA, tuy nhiên tôi chỉ gửi mỗi bản FF. Vì nếu gửi cả bản FA nữa thì có lẽ trên tai 2 bản báo giá lại làm KH phân vân hơn rất nhiều, giải pháp thì tốt đấy nhưng còn chi phí thì cả là một vấn đề.

Một hai ngày nữa. Chị H gọi tôi và gửi một vài mẫu báo biểu, bảo bên FAST làm cho chj mẫu báo biểu này. Tôi Forward mâu đó cho anh Thế Anh, bảo anh xem giúp. Anh Thế Anh có trả lời, nhưng tôi thấy cần phải có một buổi trao đổi trực tiếp giữa tôi, anh Thế Anh và chị H. Tôi và anh Thế Anh sang làm việc. Chị có đưa ra mẫu đó, giải thích....Về tới văn phòng anh Thế Anh có bảo, chi phí sẽ phải cao hơn em báo giá đó. Hix, hôm đầu sang làm việc với chị bảo mẫu báo biểu đơn giản thì bên em làm miễn phí cho chị, giờ lại tăng thêm chi phí thì làm sao mà chẳng làm KH đắn đo. Tôi Ko báo tăng thêm giá nữa và gửi có gửi chị bản Hợp đồng dự thảo chị xem qua.

May mắn.

Khi gửi bản hợp đồng dự thảo cho chị, chị xem qua và bảo tôi gửi luôn cho chị cả ở chi nhánh CB. Ối trời, chết mình rồi, mình thật là dốt ngay từ hôm đầu chưa định hình cho chị về chi phí nếu chị triển khai thêm chi nhánh mà chỉ nói giải pháp cho nhiều đơn vị và chị cũng trình sếp bản chào giá mà mình gửi cho chị. Hix, chi phí tăng lên gấp đôi thế này không biết chị và sếp chị nghĩ sao. Sau khi gửi cho chị, chiều hôm sau chị gọi lại bảo "bên chị sẽ triển khai bản ở CB sau, nhưng vẫn cho vào hợp đồng, em điều chỉnh lại HD đi". Trời may quá, vậy là chi phí tổng thể là ko có gì.

Sáng nay, tôi có sửa lại hợp đồng và gửi lại cho chị. Đầu giờ chiều chị có gọi cho tôi trao đổi chi phí đi lại, giảm một chút ít chi phí đi lại đi. Tôi Ok, vì cũng chẳng có gì cả. Chị có nói thêm, chiều nay cố gắng xem hộ chị hợp đồng nhé, sếp chị sắp đi công tác CB rồi. --> Tín hiệu quá tốt.

khoảng 3h40 chiều khi sang bên Đài THVN gửi hợp đồng, chị gọi tôi "bây giờ bên chị muốn triển khai cả 2 chi nhánh thì bên em có làm được không?". Tôi trả lời "tất nhiên là bên em có thừa đủ nhân lực để triển khai cho bên chị rồi, vấn đề là các văn phòng bên chị đã đủ người, đủ điều kiện cơ sở hạ tầng chưa".
Chị trả lời "cái đó thì em ko lo. Thế còn tổng hợp dữ liệu thì sao". Trời, chị lại muốn triển khai cả tổng hợp dữ liệu ah. Vì lo lắng triển khai như vậy thì trên hợp đồng chi phí giá trị sẽ cao thêm và chị rất khó nói lại với sếp chị, tôi bảo chị có thể triển khai sau được ko? Chị bảo tôi làm muốn triển khai ngay và ký hợp đồng luôn trong chiều nay vì sếp chị săp đi công tác rồi và chi phí triển khai cho phần tổng hợp thì ntn? =. Ôi tuyệt vời. Còn phải trả lời về chi phí tổng hợp dữ liệu nữa.
Tôi bảo nếu triển khai thêm thì chi phí sẽ là.... Chị ngạc nhiên bảo " sao chi phí cao vậy? chị tưởng cái đó bên em tính chi phí chung với 2 bản kia rồi". Hix, lại lỗi ko định hình chi phí cho chị ngay từ đầu mà chỉ định hình giải pháp. Tôi phải giải thích lại cho chị và trao đổi với sếp để chốt hợp đồng (trong chiều nay mà).

Trao đổi lại với chị về chi phí. Chị bảo
"Chị sẽ gửi lại file hợp đồng lúc sáng gửi, em sửa lại và gửi lại cho chị để sếp chị ký" => Tuyệt vời
"Vâng, em sẽ gửi lại cho chị luôn nhé. Khi nào ký xong chị gọi cho em nhé". Lúc này đã là 16h45 rồi
Tôi ngồi chờ, đến 5h10 chị gọi cho tôi "bên chị ký xong rồi đấy, sáng mai em qua lấy nhé".

Tôi trả lời "thôi em qua lấy luôn chị nhé, tiện đường mà, mới lại sáng mai em đi công tác Hưng Yên rồi"

"ừ, vậy em qua đi"